Ngày blogger, mi có biết là mi nợ cái nơi hỗn tạp Facebook một lời cảm ơn không? Nếu chẳng phải nơi đó đông đúc quá, ồn ào quá, thì có lẽ, ta cũng chẳng tìm đến mi làm gì. Mi- không phải là kẻ bị lãng quên- mà là kẻ để nhớ đến khi ta muốn tìm một nơi cho riêng ta.
Thi thoảng nhìn xuống phố, ta mong con đường kia vắng xe lại, để ta một mình dạo bước trên đó. Nhưng những con phố vắng có bao giờ là an toàn! Cái sự lãng mạn do ta tưởng tượng ra bao giờ cũng thiêu thiếu một chút vị hiện thực- như là sự rình rập của đủ loại ngụy quân tử chẳng hạn!
Mi im lìm và im lìm chẳng cần ai ghé thăm. Nhưng mi không giống con phố vắng. Có nói chuyện với mi hàng giờ, ta cũng chẳng ngại có người dưng nào đó đi ngang vờ thương hại một kẻ tự kỷ.
Mi, có lẽ giống một khoảnh vườn, mà người làm vườn là ta lại quá biếng nhác. Tưới cho mi một chút nước đấy, dù không đủ để khiến mi bỗng chốc ứ đầy sức sống. Hãy cho ta một nhành hoa- sự sống vươn lên từ sự khô cằn!