Cứ
mải miết với những bộn bề, hỗn độn tự mình ôm lấy, rồi một lúc nào đó chợt nhận
ra, mảnh đất ngày xưa giờ đây chỉ còn lơ thơ vài cái xác rêu!
Rơi
ra từ trên kệ sách một lá thư, mấy nét chữ nguệch ngoạc, chẳng đề ngày tháng,
chẳng đề người gửi. Vì những mẩu rời rạc của quá khứ ấy, mà hiện tại, và cả
tương lai nữa, đẹp hơn. Có lẽ!
Có
người từng nói “Tình yêu chỉ là sự gắn bó”. Mình từng tin, và vẫn tin, với một
niềm tin yếu ớt dần. Sau gần 4 năm sống trong lòng Hà Nội, với mình, mảnh đất
này vẫn là một kẻ xa lạ. Mỗi buổi sáng khi mở cửa sổ ra, mình lại có cảm giác
như lần đầu tiên thức dậy ở nơi này: phố vắng lặng, thi thoảng lại một chiếc xe
lầm lũi bò trong bóng tối. Tất nhiên, cái ấn tượng đầu tiên rất dịu dàng và lặng
lẽ ấy, dường như là giả dối, vì nó chỉ tồn tại ngắn ngủi trước khi mặt trời
lên, và sẽ không xuất hiện lại cho đến lúc nửa đêm. Phần nhiều của một ngày,
thành phố ồn ào, vội vã và xô bồ. Có lẽ vì vậy mà mình chẳng bao giờ thích nơi
này. Mình ghét những chốn đông người!