Thi thoảng mình cũng gặp những gã thế này: kiêu căng
nhưng ghét những kẻ tỏ ra kiêu căng, hợm hĩnh nhưng ghét những kẻ tỏ ra hợm
hĩnh. Thường thì trong phim, các anh có chút địa vị thì dù hình thức có xấu một
tí, tính nết có hằng hà sa số những thứ kỳ dị, rồi thì khinh bỉ người khác như
ruồi muỗi, nhưng cuối cùng thì cũng tìm được một cô gái tử tế để cô ấy yêu. Ôi
nhưng đó là chuyện trong phim! Còn gạt ống kính máy quay sang một bên, thì này các
anh ăn vận bảnh bao, đừng có lấy việc tỏ ra lạnh lùng làm vũ khí! Bởi vì trong
phim trường thì mấy chàng diễn viên chỉ lạnh lùng vì đạo diễn bảo thế, và khi đạo
diễn bảo đổi mặt thì các chàng phải làm theo ngay tắp lự. Chứ khi mấy ông đạo
diễn kia giải nghệ trong cuộc đời của các anh rồi, thì nạn nhân của sự lạnh lẽo,
có thể là giả dối nhưng nhất định là còn mãi ấy, chính là các anh thôi!
Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2014
Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014
Chuyện mình, chuyện thiên hạ!
Không hẳn là hoài nghi, nhưng đôi khi mình tự hỏi mình
đang làm gì. Vì không thể thoát ra khỏi những thứ như là kiêu hãnh và định kiến,
mình tiếp tục chạy vòng vòng với cái mớ bòng bong rối rắm do mình tự tạo ra.
Khi đọc những dòng tâm huyết của các hậu bối ở trường
cấp ba, mình đã cười nhạt nhẽo. Những điều tương tự cũng đã xuất hiện trong nhật
ký của mình, không dưới một lần. Đó là những băn khoăn, trăn trở rất đỗi nghiêm
túc về việc nên học đội tuyển hay không, vì rằng có thể điều đó có thể ảnh hưởng
đến việc học trên lớp và thi đại học. Ôi, ở cái tuổi ấy thì những suy nghĩ về
tương lai chỉ dừng lại ở việc thi đại học, nhưng sao mà nó như còn nghiêm trọng
hơn cả chuyện sống chết vây! Thế rồi, khi thời gian trôi qua, nhìn lại những
khi ấy, tất cả những điều đó thật nhỏ bé, ngây thơ, và hài hước!
Nhân tiện nói chuyện cấp 3, mới đây đã đã có thay đổi
chính thức về kỳ thi tuyển sinh đại học. Thay đổi luôn là cần thiết, dù rằng
không ai có thể khẳng định chắc chắn rằng thay đổi đó là tốt hay xấu. Nhưng nếu
không thay đổi, thì mọi thứ sẽ mãi chỉ là một vòng quay cứ lặp, lặp mãi cho đến
khi những bánh răng cũng vì buồn tẻ mà rụng rời hết thảy. Chỉ có điều, cái băn
khoăn trăn trở bấy lâu nay của các nhà giáo dục về việc thay đổi cách thức tổ
chức thi đại học lại được thỏa nguyện quá vội vàng. Các nhà giáo dục thì cứ tự
tung hô nhau rằng, đại học không phải là con đường duy nhất để thành công
(trong khi nhiều vị trong số đó chưa chắc đã hiểu được đúng đắn thành công là
gì!). Thế nhưng, các vị đâu có hiểu rằng, nhiều đứa trẻ đã phải sống với những
áp lực từ mọi phía: gia đình, nhà trường và xã hội, chỉ vì kỳ thi đó. Hình thức
thi cử dĩ nhiên là không quan trọng, nếu chúng được chuẩn bị một cách vững
vàng. Thế nhưng, mấy tháng ngắn ngủi chuẩn bị cho những thay đổi của kỳ thi mà
chúng cho là trọng đại nhất trong đời, liệu có không làm chúng hoang mang? Ai
cũng dễ dàng hiểu được việc thay đổi có thể tiết kiệm cho ngân sách nhà nước một
khoản không nhỏ, thế nhưng đó nên là chuyện về lâu về dài. Phải chi hoãn hiệu lực
thi hành nghị định này chỉ cần một năm, lợi về kinh tế có lẽ sẽ lớn hơn. Bởi bệnh
viện tâm thần có lẽ sẽ bớt được kha khá lượng bệnh nhân mới, và lượng ngoại tệ
chảy ra nước ngoài sẽ không tăng đột biến do học sinh phải ồ ạt đi du học khi
không mở được cánh cửa của đại học nước nhà!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)