Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

Trông mặt mà bắt hình dong!



   Người ta nói, người có khuôn mặt tròn thường ít giảo hoạt. Ấy thế mà lại chẳng phải…

   Hắn có cái mặt tròn như cái bánh bao- một cái bánh bao bự. Đôi mắt hắn ti hí sau cặp kính mỏng quẹt. Nói chung là hắn có cái mặt mà thời đại bây giờ người ta hay gọi là “lừa tình”. Ai bảo cái mặt tròn phị ấy lại là đểu được! Còn cái mắt nhỏ, ừ thì chắc tại mắt hắn bị tật đó thôi! Ấy thế mà lại chẳng phải…

   Hắn đểu, đơn giản vì hắn chẳng làm điều gì tốt đẹp. Hắn phách lối. Hắn dở hơi. Hắn khiến cho những người có khuôn mặt đầy đặn hao hao hắn cũng bị mang tiếng xấu oan. Hắn khiến người ta tắt hẳn cái ý tưởng về sự đáng yêu của những người mập mập lùn lùn. Trông hắn chẳng khác nào một bức tranh hí họa: chỗ này lồi ra, chỗ kia lõm vào, nhăn nhó, méo mó- cả hình hài và nhân cách!

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Có quen?

   Hành lang vắng. Những bước chân dù chẳng muốn khoa trương nhưng vẫn gõ những tiếng đều đều, lọt thỏm trong hơi thở rì rào của gió. Một bóng người nhỏ bé, lù đù. Một mái đầu đã bị gã thợ nhuộm tồi là thời gian phết lên nham nhở những vệt màu buồn bã. Dáng người liêu xiêu như hất theo từng tiếng thở dài... Đó là con người ấy từ phía sau lưng.
   Ẩn sau tấm lưng ấy, tức là ở vị trí mà người ta vẫn tin là có quả tim, có cái gì đó đang đập- cũng đều đều, lọt thỏm và buồn bã như dáng đi của con người kia vậy. Ừ thì cứ gọi nó là "tim" như lẽ thường người ta vẫn gọi- nó có trong sạch hay bẩn thỉu thì cũng có phải tại cái tên của nó đâu, và dù có đổi tên thì cũng có thay đổi được gì bản chất của nó!
   Cái dáng mệt mỏi đáng thương hại ấy, chẳng phải lỗi của thời gian, mà là lỗi của lòng người!

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Chút lặng lẽ cho một ngày thật dài!

   Một buổi họp nhóm từ sáng sớm và một xung đột nhỏ đã xảy ra giữa ngang lưng câu chuyện. Mà lại là kiểu tranh luận rất ngu ngốc, tưởng như nếu một trong hai bên nhượng bộ thì sẽ là cả một sự mất mặt! Tất nhiên, buổi họp cuối cùng cũng kết thúc theo cách tạm gọi là tốt đẹp- có nghĩa là, các thành viên sau này nếu lại chạm mặt nhau thì cũng có thể cười nhàn nhạt mà không thấy ngượng.
   Ngày hôm nay của mình đã bắt đầu như thế. Và suốt từ 7h sáng đến 9h tối, mình cứ lếch thếch cái ba lô to tướng, chạy hết nhà này đến nhà kia trong trường: đôi khi nói như một kẻ cuồng nói, đôi khi nghe như một kẻ cuồng nghe. Bữa tối là chiếc bánh mua vội trong cửa hàng bánh gần trạm xe buýt, và ăn vội trước khi lớp học bắt đầu.
   Chuyến xe buýt lúc tối có lẽ đã có một cảnh tượng kỳ dị lắm- người đàn bà ngồi cạnh mình nói điều gì đó- như là e sợ hay kinh hãi. Mình đã không thể mở nổi mắt khi vừa ngồi xuống ghế xe buýt- đầu óc mình không đủ tỉnh táo để nghĩ điều gì, nhưng lại chẳng thể ngủ nổi!