Muốn hét lên như một kẻ điên dại. Nhưng chẳng muốn là một kẻ điên dại. Muốn sống, và sống bình dị thôi, nhưng đôi khi khó quá!
Tự nhủ rằng, đừng nghĩ gì cả, để kệ đời trôi, nhưng đâu có làm được! Tưởng như có một khối khí lớn đè nén trong lồng ngực, không thể thở nổi.
Mình ghét trẻ con không phải vì mình trẻ con. Trẻ con ư, lũ trẻ sống ích kỷ. Chẳng bao giờ cố gắng vì điều gì mà chỉ biết vòi vĩnh, rồi khóc lóc khi không làm được gì. Mình ghét trẻ con, vì chúng tưởng chúng là trung tâm của vũ trụ. Chúng tự cho bản thân quyền được làm mọi thứ chúng muốn và từ chối nhận bất kỳ trách nhiệm nào. Mình ghét trẻ con, vì chúng yếu đuối. Chúng chỉ biết sợ hãi, trốn tránh, và rên rỉ. Thẳm sâu trong tim mỗi người đều có những điều khiến người ta sợ hãi, nhưng nếu chỉ biết trốn chạy thì thật là hèn nhát. Nhưng đó là trẻ con, vì thế mà chúng đáng ghét!
Cuộc sống của một người phụ nữ hiện đại của mình bắt đầu như thế này: Buổi sáng đến văn phòng, trưa muộn về tới nhà. Công việc cũng chưa có gì nặng nhọc mà việc nhà thì đã bị bỏ bê. Cô em gái lại gây chuyện nhưng thay vì dỗ dành, mình buông vài câu giáo huấn cụt lủn (mà mình tự nhận là có phong vị của mấy câu vắn tắt mà ông sếp nói sáng nay!). Nguyên tác: "Stop blaming others. Blaming yourself for whatever the fuck you've done!"