Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014

Lăng kính màu đen

Và thế là, lại một nhân vật phản diện khác xuất hiện trong bộ phim của thị. Tất nhiên, đó chẳng phải tuýp phản diện chuyên nghề hãm hại nhân vật chính. Có lẽ đó giống như tuyến nhân vật chức năng hơn- với những nét tính cách và câu thoại chả giống ai- và khiến cho cuộc sống của nhân vật chính trở nên độc đáo theo cách mà chẳng ai muốn.
Nếu nhân vật chính được gọi là “thị”, thì nhân vật chức năng chả tốt đẹp gì kia có lẽ nên gọi là “mụ”. Mụ không xấu, cũng chả đẹp. Mà suy cho cùng, xấu hay đẹp có nằm trên khuôn mặt đâu, nó toát ra từ sâu thẳm tâm hồn cơ mà! Mụ thản nhiên lấy việc phán xét người khác làm thú vui ở đời. Thị còn trẻ, thị chẳng thích phán xét ai. Vì thị đã từng trải qua những hoàn cảnh tréo ngoe chẳng ai hiểu, nên thị hiểu rằng dù có trí tưởng tượng phong phú đến nhường nào, dù có giàu lòng cảm thông đến bao nhiêu, thì một người cũng chẳng bao giờ hoàn toàn hiểu được người khác để mà phán xét. Thấy người xấu, thị không nói là xấu, chẳng phải thị sợ mất lòng ai, chỉ là thị biết đó chỉ là sự thiển cận của thị khi không thể nhìn ra vẻ đẹp trong cái xấu mà thôi. Thị không thích phán xét, nên ghét người hay phán xét. Mụ khăng khăng điều mụ nói và làm sai là đúng, trong khi danh giới giữa cái đúng và sai đã quá rõ ràng. Mụ thích bóng bẩy, làm màu trước thiên hạ nhưng lại tốc váy chửi đổng những ai dám buông một câu chê bai.

Ơ thế nhưng sao, bộ phim của thị lại nhiều nhân vật phản diện thế?!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét