Bỗng
dưng mình lại thấy nhớ da diết những ngày tháng xưa cũ. Những thứ tưởng chừng
chỉ có trong hoài niệm dường như đang trở lại, vẫn cái hồn ấy, có chăng chỉ là
khoác bộ cánh mới cho hợp thời hơn mà thôi!
Mình
lại đi trên những con đường cũ theo thói quen, dù chẳng bao giờ chúng là ngắn
nhất. Có những khi mình đi như bản năng, thậm chí quên mất đích đến là gì. Tất
nhiên, cả con đường hay đích đến, đều chỉ theo nghĩa trần trụi cố hữu của nó mà
thôi: Con đường ra khỏi tòa nhà, băng qua mấy ngôi trường mầm non tiểu học song
ngữ, vòng qua khu chợ và rẽ ở chỗ khách sạn quốc tế…
Mình
lại xem đi xem lại những chương trình trên TV. VTV3 dù thay đổi liên tục vẫn
toàn những thứ nhảm nhí, trừ mấy phim trong khung giờ vàng. VTV2 thì dường như
vẫn luôn phát lại những chương trình từ cả thế kỷ trước. Mình không xem V2 vì nội
dung chương trình, mà có lẽ, mình thấy vài phân đoạn trong đó có bóng dáng tuổi
thơ mình! (Từ ngày có vụ lùm xùm của CNN trong việc giả đưa tin đối thoại trực
tiếp, mình cũng ít xem kênh bởi ám ảnh đối với sự bịp bợm!)
Mình
lại có những vị khách không mời mà đến. Đó là những đứa trẻ hàng xóm lúc nào
cũng chỉ trực mình mở cửa là xông vào nhà. Trừ khi TV có Tom & Jerry thì thằng
bé con hầu như lúc nào cũng nhảy nhót leo trèo. Mình thấy mệt khi phải để mắt đến
lũ trẻ, vì mình vốn dĩ không thích trẻ con. Nhưng lũ trẻ khiến ngôi nhà trở nên
ấm áp hơn.
Mình
lại thấy ghét những người ngày trước mình ghét. Có một thời ngắn ngủi mình hòa
thuận với Hải hói, nhưng giờ thì mình cũng chẳng còn thiết tha gì tình bạn với
hắn. Có một thời mình thấy quý quý Thọ. Nhưng rốt cuộc thì đó cũng chỉ là một kẻ
ba hoa và chẳng bao giờ chịu lắng nghe. Cậu ta luôn bịt một tai lại và vờ như lắng
nghe mình một cách chăm chú, nhưng cuối cùng thì những gì cậu ta thốt ra đã lật
tẩy tất cả.
Mình
lại gặp những kẻ ngạo mạn, thích làm màu nhưng lại chẳng bao giờ dám thừa nhận
điều đó. Mụ thích phán xét người khác, và luôn cho rằng mụ đúng. Cũng giống như
mình, phần lớn những người xung quanh mụ cũng chẳng ưa gì mụ. Mụ cũng sĩ diện
và kể cả khi rõ ràng rằng mụ sai, mụ vẫn mạt sát người khác.
Và
mình lại bị dị ứng!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét