Đọc lại nhật ký 4 năm trước, thấy cuộc sống của mình dường như vẫn vậy: cả ngày chỉ học - chơi đàn - ăn - ngủ, thỉnh thoảng nghe Chim kể chuyện.
Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2019
Thứ Tư, 23 tháng 1, 2019
Gái xấu
Thỉnh thoảng nhìn vào gương cũng thấy mình xấu lạ, nhưng mà mỗi khi ai đó "góp ý" kiểu đi làm tóc đi, chăm sóc da đi, trang điểm đi vì "con trai thích con gái như vậy" lại thấy thật mỉa mai. Mình sinh ra không phải để thỏa mãn sở thích của người khác, gái hay trai cũng vậy thôi!
Có cậu bạn từng nói mình vì mất tự tin về ngoại hình nên giao tiếp có phần gượng gạo. Mình cố lục lại trong suy nghĩ xem đã bao giờ mình mất tự tin về vẻ ngoài của mình chưa mà lại khiến người khác nghĩ như vậy. Đúng là mình không xinh, nhưng chưa bao giờ tự ti vì điều đó cả, vì mình biết giá trị của bản thân không nằm ở ngoại hình.
Có cậu bạn từng nói mình vì mất tự tin về ngoại hình nên giao tiếp có phần gượng gạo. Mình cố lục lại trong suy nghĩ xem đã bao giờ mình mất tự tin về vẻ ngoài của mình chưa mà lại khiến người khác nghĩ như vậy. Đúng là mình không xinh, nhưng chưa bao giờ tự ti vì điều đó cả, vì mình biết giá trị của bản thân không nằm ở ngoại hình.
Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2019
Góc tối trong tim - Hạt nắng trong tim
Lớp đại học của mình có một cô bạn ngốc: lúc nào cũng xếp bét lớp, đi lại chậm chạp và chỉ biết cười hì hì. Nhưng ít nhất cô ấy vẫn là "gái Ngoại thương", cũng gọi là một trường có tiếng. Anh chàng theo đuổi cô ấy học ở một trường dân lập, khi mới vào năm nhất cô ấy cũng từng kể với mình, rằng cô ấy băn khoăn, vì anh ấy học kém lắm. Không hiểu một người có thể kém cỏi đến mức nào mà cô bạn ấy phải nói đến vậy. Sau gần 10 năm, cô bạn đã kết hôn với anh chàng theo đuổi ngày nào, họ đã có con, sống một cuộc sống đơn giản: chồng làm sales bất động sản, vợ viết văn chăm con. Mình gọi đó là góc bình dị của cuộc sống. Cô bạn ấy thực ra là thông minh hơn mình rất nhiều.
Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019
Một kẻ mộng mơ
Có những lúc, mình giống như một kẻ mộng mơ. Thi thoảng mình cũng ước gặp một người đàn ông có trái tim nhân hậu, có thể cùng mình nhận con nuôi ở khắp mọi nơi trên thế giới, cùng yêu thương những đứa trẻ không phải do mình sinh ra...
Thứ Hai, 14 tháng 1, 2019
Lãng đãng
Kleve mấy ngày mưa giăng, có chút gì buồn bã. Giữa tháng 1 mà vẫn ấm, vậy mà hôm trước còn thấy dự báo thời tiết rằng tuyết sẽ rơi.
Mình nghe lại những bản nhạc cũ, xem lại những đoạn phim cũ, lại nhớ miên man những ngày tháng xa xôi. Dạo này mình không dùng Facebook, lại thấy bình yên lạ lùng.
Hôm nay Chim hỏi mình, tình yêu có phải một sự lựa chọn không.
Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2019
Những giấc mơ xa...
Đêm qua mình mơ thấy một người bạn cũ thời tiểu học. Có gì đó bình dị, dịu dàng, nhưng mơ hồ. Phải, chỉ là giấc mơ.
Đi qua Essen, rồi đến Duisburg, mình lại thấy buồn. Một giấc mơ đã xa thật xa, cứ tưởng đã có thể vượt qua, nhưng cứ mỗi khi vô tình chạm vào lại thấy có gì tiếc nuối...
Đi qua Essen, rồi đến Duisburg, mình lại thấy buồn. Một giấc mơ đã xa thật xa, cứ tưởng đã có thể vượt qua, nhưng cứ mỗi khi vô tình chạm vào lại thấy có gì tiếc nuối...
Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2019
Ừ thì...
Có người từng nói, mọi người xung quanh thường ghen tị với mình, chính là thực ra họ đang ngưỡng mộ mình. Anh ấy là một nhà ngoại giao, vì vậy đó có thể coi là một lời khen.
Đôi khi mình thấy khoảng thời gian này cũng thật thú vị, mình biết cảm giác thích ai đó, cảm giác được ai đó thích, cảm giác từ chối một người, cảm giác bị người khác từ chối, cảm giác có thể buông bỏ những thứ tưởng là quan trọng- rồi phát hiện ra khi đã buông bỏ được, sẽ thấy lòng nhẹ bâng...
Thứ Năm, 10 tháng 1, 2019
Tổn thương?
Rất lâu trước đây, mình có xem một bộ phim Nhật Bản, có một câu mà mình nhớ mãi: "Nghĩ rằng bản thân có thể làm tổn thương người khác, thực ra chỉ là sự ngạo mạn của bản thân mà thôi". Đúng vậy, chắc gì người khác đã yếu đuối, chắc gì người khác đã coi trọng mình đến mức có thể bị những lời nói của mình làm tổn thương!
Ngày xưa khi còn thích xem phim Hàn Quốc, mình từng nghĩ những điều như "chạy trốn tình yêu", "đóng cửa trái tim" là những điều mỹ miều chỉ có trong phim, nhưng rồi mình nhận ra, nó thật đơn giản: Đẩy tất cả mọi người ra, khóa chặt trái tim lại, rồi sống một mình trong thế giới của mình, có thể là buồn bã, nhưng mà bình yên.
Ngày xưa khi còn thích xem phim Hàn Quốc, mình từng nghĩ những điều như "chạy trốn tình yêu", "đóng cửa trái tim" là những điều mỹ miều chỉ có trong phim, nhưng rồi mình nhận ra, nó thật đơn giản: Đẩy tất cả mọi người ra, khóa chặt trái tim lại, rồi sống một mình trong thế giới của mình, có thể là buồn bã, nhưng mà bình yên.
Thứ Tư, 9 tháng 1, 2019
Cô đơn?
Mình nhận ra, mình chỉ cảm thấy cô đơn khi mình muốn ở bên 1 ai đó, hoặc khi mình nghĩ rằng ai đó muốn ở bên mình. Khi mình chấp nhận việc mình chỉ có một mình, đó không còn là cảm giác cô đơn nữa, nó giống như việc chấp nhận bản thân là một người khuyết tật và sống hạnh phúc dù không có những thứ mà tất cả mọi người đều có vậy.
Rất lâu trước đây, khi mình mới vào đại học, có lần mình nói chuyện với một người bạn lúc đó tưởng là thân, rằng việc học cùng các hoạt động ngoại khóa chồng chéo khiến mình đôi lúc thấy mệt mỏi. Người bạn nói một câu cụt lủn, rằng là tại mình ôm đồm thôi. Và mình nhận ra, thật ngớ ngẩn khi nói về vấn đề của mình với một người dưng.
Hôm nay mình gặp lại chuyện tương tự, chỉ hơi khác là người nói câu giống như thế lại là người mình không thể coi là người dưng được. Nên bỗng thấy cô đơn.
Rất lâu trước đây, khi mình mới vào đại học, có lần mình nói chuyện với một người bạn lúc đó tưởng là thân, rằng việc học cùng các hoạt động ngoại khóa chồng chéo khiến mình đôi lúc thấy mệt mỏi. Người bạn nói một câu cụt lủn, rằng là tại mình ôm đồm thôi. Và mình nhận ra, thật ngớ ngẩn khi nói về vấn đề của mình với một người dưng.
Hôm nay mình gặp lại chuyện tương tự, chỉ hơi khác là người nói câu giống như thế lại là người mình không thể coi là người dưng được. Nên bỗng thấy cô đơn.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)