Mình nhận ra, mình chỉ cảm thấy cô đơn khi mình muốn ở bên 1 ai đó, hoặc khi mình nghĩ rằng ai đó muốn ở bên mình. Khi mình chấp nhận việc mình chỉ có một mình, đó không còn là cảm giác cô đơn nữa, nó giống như việc chấp nhận bản thân là một người khuyết tật và sống hạnh phúc dù không có những thứ mà tất cả mọi người đều có vậy.
Rất lâu trước đây, khi mình mới vào đại học, có lần mình nói chuyện với một người bạn lúc đó tưởng là thân, rằng việc học cùng các hoạt động ngoại khóa chồng chéo khiến mình đôi lúc thấy mệt mỏi. Người bạn nói một câu cụt lủn, rằng là tại mình ôm đồm thôi. Và mình nhận ra, thật ngớ ngẩn khi nói về vấn đề của mình với một người dưng.
Hôm nay mình gặp lại chuyện tương tự, chỉ hơi khác là người nói câu giống như thế lại là người mình không thể coi là người dưng được. Nên bỗng thấy cô đơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét