Gã xấu xí, cái mặt trông ngớ ngẩn- có phần tối tăm và thiếu một chút chân thành- đại loại là cái một mặt khó ưa. Người gã nhỏ thó, và dù gã có mặc đồ An Phước thì cũng chẳng ăn thua gì vì dáng dấp gã chán quá. Gã chẳng được điểm gì về ngoại hình, đã thế gã còn dở hơi. Gã nói lắm, và những điều nhạt nhẽo lao ra từ miệng gã tranh nhau tố cáo cái sự dở hơi của gã. Tất nhiên, không phải mọi kẻ dở hơi đều giống nhau. Có những người dở hơi thì đáng thương, vì cái sự dở hơi thật là dở hơi quá, nó dễ khiến người ta thấy thương hại cho thất bại của sự phát triển não bộ loài người. Có những người dở hơi thì đáng yêu, vì họ đã đủ khôn để dừng lại ở mức vừa đủ ngây ngô khiến thiên hạ thấy vui vui khi nghĩ rằng "à, mình vẫn còn khôn chán". Và có những kẻ dở hơi thì đáng ghét, vì rằng cái sự dở hơi đó- không phải giả tạo, mà là nhân tạo- sự dở hơi rất thật được tạo ra từ những kẻ tưởng mình khôn hơn người- những kẻ mà có lẽ người ta vẫn nói là "hết khôn dồn sang dại". Gã thuộc nhóm thứ ba.
Bên cạnh gã là một kẻ hao hao giống hắn- có nghĩa là cũng dở dở. Thị cũng thấp bé, cái mặt cũng ngớ ngẩn, và tính tình cũng dở hơi. Thị cười ngu ngốc, và nói những điều cũng không có ý nghĩa lắm. Nhìn vào hành động của thị thì đích thị là thị dở hơi- sự dở hơi của một bộ não quá đơn giản, hoặc thị chỉ tỏ ra như thế. Nếu chỉ nói chuyện mới thị mà nghi ngờ sự đơn giản của thị, thì thật là một kẻ đa nghi. Nhưng nhìn cách thị viết, có thể tựa tựa đoán ra rằng, thị thừa thông minh để tỏ ra là một kẻ quá ư đơn giản. Thị thuộc nhóm nào? Mình đang nghĩ đến nhóm 0- dưới cả sự ngu ngốc đáng thương, hay nhóm 4- trên cả sự giả tạo?
Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013
Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013
Nhàn cư
Chưa hẳn đã là nhàn, vậy mà suy nghĩ đã kịp thả trôi theo những thứ buồn đáng lẽ phải bị nhét trong góc nào đó của những ngày tháng qua rồi.
Có người hỏi mình muốn làm gì, bất giác không trả lời được. Mình luôn làm những điều mà mình cho là mình muốn, một cách vô thức, như một sự hiển nhiên rằng cuộc sống là vậy. Không chờ đợi điều gì xa xôi, là mình tin rằng điều gì phải đến rồi sẽ đến, hay là mình đã quá thờ ơ với ngày mai?
Câu chuyện của mình lúc này, đại loại sẽ hàm ý thế này: Một kẻ có phần cao ngạo bỗng một ngày bị ngã. Kẻ đó, vẫn mỉm cười với cả kẻ đã xô ngã cô ta, và bước đi trong sự cao ngạo giả tạo để lấp đi bên trong một nỗi hoài nghi, một sự ám ảnh. Và khi có người chạm vào vết sẹo, cô ta cười, vì rằng cả khi đã se miệng, sẹo vẫn là sẹo, không đau- nhưng mất mỹ quan!
Có người hỏi mình muốn làm gì, bất giác không trả lời được. Mình luôn làm những điều mà mình cho là mình muốn, một cách vô thức, như một sự hiển nhiên rằng cuộc sống là vậy. Không chờ đợi điều gì xa xôi, là mình tin rằng điều gì phải đến rồi sẽ đến, hay là mình đã quá thờ ơ với ngày mai?
Câu chuyện của mình lúc này, đại loại sẽ hàm ý thế này: Một kẻ có phần cao ngạo bỗng một ngày bị ngã. Kẻ đó, vẫn mỉm cười với cả kẻ đã xô ngã cô ta, và bước đi trong sự cao ngạo giả tạo để lấp đi bên trong một nỗi hoài nghi, một sự ám ảnh. Và khi có người chạm vào vết sẹo, cô ta cười, vì rằng cả khi đã se miệng, sẹo vẫn là sẹo, không đau- nhưng mất mỹ quan!
Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013
Ru ru
Những tưởng cái rét buốt của mùa đông đã làm đông cứng mọi cảm xúc chỉ là lý thuyết, vậy mà hóa ra lại là sự thực. Mình, không biết là phải tức giận, phải thất vọng, hay phải thấy mỉa mai nữa. Và vì không biết phải cảm thấy thế nào, mình đã chẳng cảm thấy gì hết. Mình không tức giận không phải vì mình đã chấp nhận. Mình không thất vọng không phải vì mình chưa từng kỳ vọng. Mình không thấy mỉa mai không phải vì tình cảnh thiếu trớ trêu. Mình, muốn hét lên, hay ít nhất cũng có thể cười man dại. Nhưng vì biết mình cảm thấy thế nào, nên mình cũng chẳng làm gì. Và sau cùng thì mình đã chọn cách rất trẻ con là viết, viết những điều ngớ ngẩn- chẳng muốn ai đọc nhưng lại mong có người hiểu!
Mình nhớ đến một câu nói thế này: "Có những thứ cô đạt được mà người khác thì không, không phải vì người khác đã không nỗ lực như cô. Có thể đó chỉ là vì họ kém may mắn hơn cô mà thôi." Nó thì liên quan gì đến tình cảnh của mình bây giờ nhỉ?
Mình nhớ đến một câu nói thế này: "Có những thứ cô đạt được mà người khác thì không, không phải vì người khác đã không nỗ lực như cô. Có thể đó chỉ là vì họ kém may mắn hơn cô mà thôi." Nó thì liên quan gì đến tình cảnh của mình bây giờ nhỉ?
Google Account Video Purchases
Đống Đa, Hà Nội, Việt Nam
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)