Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Dọn đám cỏ khô

     Tự thấy tâm hồn mình lúc này như đám đất bị hoang mạc hóa: xác xơ, buồn tẻ và cáu kỉnh. Rồi lại tự hỏi, đám đất ấy, nếu cứ ném một hạt giống xuống, dội nước vào thì có được cái cây con con?
   Đôi khi mình cũng gặp những ả khùng. 
   Có ả thất thường như nắng như mưa. Ả chả xấu, nhưng cũng chả tốt đẹp. Có nghĩa là ả dở dở ương ương. Ả kể những câu chuyện buồn thảm bằng một giọng ráo hoảnh, tỉnh bơ. Ả nói những câu ngắn ngủn, cộc lốc. Ả hiên ngang bước đi với lớp lông nhím xù xì chĩa ra từ sự sợ hãi giấu giếm. Đại loại thế.
   Có ả lại, mà có khi mình đã kể về ả đâu đó rồi, chân thành một cách giả dối. Vì ả từng phản bội niềm tin của mình, nên cho đến bây giờ, mình vẫn không thể gạt đi được cái cảm giác giả dối đối với mọi lời ả thốt ra. 
   Kết lại là thế này, sở dĩ những câu chuyện kiểu như Cinderella chẳng mấy khi xảy ra trong cuộc sống là vì, có mấy nàng được như cô bé lọ lem kia đâu! Lọ lem thì nhem nhuốc mặt mày, còn các nàng- xúng xính áo quần đấy, mắt nâu môi trầm đấy, tỏ ra thanh cao tao nhã đấy- thì vẫn nhem nhuốc lắm, ở chỗ nào đó dưới lớp da kia thôi!
   Mà nhân tiện nói về kết cục của Cinderella, mình thích cái kết Cinderella sống một mình buồn tủi trong lâu đài sau khi kết hôn bởi Hoàng tử bạch mã tiếp tục lưng ngựa thong dong tứ xứ. Có lẽ đó là cái kết có hậu cho những nàng như là Tiana- người hùng hôn chàng ếch, hay người đẹp yêu quái vật. 

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Như những ngày xưa

   Có những thứ chẳng thể nói được thành lời, hoặc là nói ra sẽ lại bị gió thổi bay biến để rồi thành vô nghĩa.

   Mình muốn trở lại những ngày xưa. Nhưng liệu nếu thời gian có trở lại, mình có đủ khôn để làm khác đi? Đã lâu lắm rồi mình mới lại được nhớ một người đến phát khóc. Là nhớ, là thương, là hối hận. Lớn rồi, khôn rồi, biết rằng có ước ao thế nào thì cũng chẳng có ông bụt bà tiên nào hiện ra phẩy cây đũa thần đưa mình về với những ngày xa xôi ấy được. Vậy nên để mặc cho nước mắt rơi, để lại thấy mình ngu ngốc, để rồi lại tin sẽ có phép màu đi lạc từ truyện cổ tích đến đây. 

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

Trông mặt mà bắt hình dong!



   Người ta nói, người có khuôn mặt tròn thường ít giảo hoạt. Ấy thế mà lại chẳng phải…

   Hắn có cái mặt tròn như cái bánh bao- một cái bánh bao bự. Đôi mắt hắn ti hí sau cặp kính mỏng quẹt. Nói chung là hắn có cái mặt mà thời đại bây giờ người ta hay gọi là “lừa tình”. Ai bảo cái mặt tròn phị ấy lại là đểu được! Còn cái mắt nhỏ, ừ thì chắc tại mắt hắn bị tật đó thôi! Ấy thế mà lại chẳng phải…

   Hắn đểu, đơn giản vì hắn chẳng làm điều gì tốt đẹp. Hắn phách lối. Hắn dở hơi. Hắn khiến cho những người có khuôn mặt đầy đặn hao hao hắn cũng bị mang tiếng xấu oan. Hắn khiến người ta tắt hẳn cái ý tưởng về sự đáng yêu của những người mập mập lùn lùn. Trông hắn chẳng khác nào một bức tranh hí họa: chỗ này lồi ra, chỗ kia lõm vào, nhăn nhó, méo mó- cả hình hài và nhân cách!

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Có quen?

   Hành lang vắng. Những bước chân dù chẳng muốn khoa trương nhưng vẫn gõ những tiếng đều đều, lọt thỏm trong hơi thở rì rào của gió. Một bóng người nhỏ bé, lù đù. Một mái đầu đã bị gã thợ nhuộm tồi là thời gian phết lên nham nhở những vệt màu buồn bã. Dáng người liêu xiêu như hất theo từng tiếng thở dài... Đó là con người ấy từ phía sau lưng.
   Ẩn sau tấm lưng ấy, tức là ở vị trí mà người ta vẫn tin là có quả tim, có cái gì đó đang đập- cũng đều đều, lọt thỏm và buồn bã như dáng đi của con người kia vậy. Ừ thì cứ gọi nó là "tim" như lẽ thường người ta vẫn gọi- nó có trong sạch hay bẩn thỉu thì cũng có phải tại cái tên của nó đâu, và dù có đổi tên thì cũng có thay đổi được gì bản chất của nó!
   Cái dáng mệt mỏi đáng thương hại ấy, chẳng phải lỗi của thời gian, mà là lỗi của lòng người!

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Chút lặng lẽ cho một ngày thật dài!

   Một buổi họp nhóm từ sáng sớm và một xung đột nhỏ đã xảy ra giữa ngang lưng câu chuyện. Mà lại là kiểu tranh luận rất ngu ngốc, tưởng như nếu một trong hai bên nhượng bộ thì sẽ là cả một sự mất mặt! Tất nhiên, buổi họp cuối cùng cũng kết thúc theo cách tạm gọi là tốt đẹp- có nghĩa là, các thành viên sau này nếu lại chạm mặt nhau thì cũng có thể cười nhàn nhạt mà không thấy ngượng.
   Ngày hôm nay của mình đã bắt đầu như thế. Và suốt từ 7h sáng đến 9h tối, mình cứ lếch thếch cái ba lô to tướng, chạy hết nhà này đến nhà kia trong trường: đôi khi nói như một kẻ cuồng nói, đôi khi nghe như một kẻ cuồng nghe. Bữa tối là chiếc bánh mua vội trong cửa hàng bánh gần trạm xe buýt, và ăn vội trước khi lớp học bắt đầu.
   Chuyến xe buýt lúc tối có lẽ đã có một cảnh tượng kỳ dị lắm- người đàn bà ngồi cạnh mình nói điều gì đó- như là e sợ hay kinh hãi. Mình đã không thể mở nổi mắt khi vừa ngồi xuống ghế xe buýt- đầu óc mình không đủ tỉnh táo để nghĩ điều gì, nhưng lại chẳng thể ngủ nổi!
   

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

Ở đâu, ở đâu, ở đâu?

   Hồi trung học mình thường có thói quen đến hiệu sách sau những buổi học tan sớm, đến nỗi mình thuộc từng khu vực, thuộc cả tên những đầu sách trong cái cửa hàng nho nhỏ đó. Thế mà, hôm nay, khi bước vào hiệu sách, mình lại thấy xa lạ. Nhìn tên những cuốn sách, một cảm giác chẳng dễ chịu gì bỗng xuất hiện- một cô gái đã trải qua dăm bảy mối tình có lẽ sẽ liên tưởng cảm giác ấy giống như là khi bỗng thấy tên một gã người yêu cũ mà chẳng thể nhớ nổi gã hình thù tính nết như thế nào.
   Nghe mấy con bé cấp ba giảng văn cho nhau, mình mới hiểu vì sao dạo này cảm xúc của mình khô cằn quá. Cái thế giới của văn học- dù là lãng mạn hay hiện thực- vẫn là thế giới nghệ thuật: hoặc là nó kiêu sa vượt qua mọi sự tầm thường của hiện thực, hoặc là nó dùng những từ tục tĩu phải được hiểu theo một cách bác học để vượt qua cái sự tầm thường của hiện thực mà nó lột trần ra. Một năm nay, mình không đọc thêm một cuốn sách văn học nào!
   Người ta thường đổ tại thời gian cho sự thay đổi. Mình chẳng nói làm gì chuyện điều đó có đúng hay không, vì dù lý do là gì thì kết quả cũng vẫn là sự thay đổi. Có một người mình chẳng thân quen: khuôn mặt chữ điền, ăn nói bốp chát, dáng đi hùng hổ- đại loại là kém duyên, hay có thể gọi là vô duyên. Ấy là trước đây! Rồi bỗng một ngày thị trở nên duyên dáng. Thị để những dòng trạng thái rất dịu dàng, thị tỏ ra trân quý những thứ đã khiến thị một thời bất cần đến nỗi sống như một gã điên. Thay đổi là tốt. Mình cũng sẽ chẳng nói làm gì chuyện thị thành thật hay giả dối, vì với mình, thị là người chẳng thân quen. Thành thật hay giả dối- đôi khi không thể phân định được. Nếu một người cứ giữ một sự giả dối suốt một đời, thì nó có thể được coi là thành thật không?

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Những kẻ dở hơi

     Gã xấu xí, cái mặt trông ngớ ngẩn- có phần tối tăm và thiếu một chút chân thành- đại loại là cái một mặt khó ưa. Người gã nhỏ thó, và dù gã có mặc đồ An Phước thì cũng chẳng ăn thua gì vì dáng dấp gã chán quá. Gã chẳng được điểm gì về ngoại hình, đã thế gã còn dở hơi. Gã nói lắm, và những điều nhạt nhẽo lao ra từ miệng gã tranh nhau tố cáo cái sự dở hơi của gã. Tất nhiên, không phải mọi kẻ dở hơi đều giống nhau. Có những người dở hơi thì đáng thương, vì cái sự dở hơi thật là dở hơi quá, nó dễ khiến người ta thấy thương hại cho thất bại của sự phát triển não bộ loài người. Có những người dở hơi thì đáng yêu, vì họ đã đủ khôn để dừng lại ở mức vừa đủ ngây ngô khiến thiên hạ thấy vui vui khi nghĩ rằng "à, mình vẫn còn khôn chán". Và có những kẻ dở hơi thì đáng ghét, vì rằng cái sự dở hơi đó- không phải giả tạo, mà là nhân tạo- sự dở hơi rất thật được tạo ra từ những kẻ tưởng mình khôn hơn người- những kẻ mà có lẽ người ta vẫn nói là "hết khôn dồn sang dại". Gã thuộc nhóm thứ ba.
     Bên cạnh gã là một kẻ hao hao giống hắn- có nghĩa là cũng dở dở. Thị cũng thấp bé, cái mặt cũng ngớ ngẩn, và tính tình cũng dở hơi. Thị cười ngu ngốc, và nói những điều cũng không có ý nghĩa lắm. Nhìn vào hành động của thị thì đích thị là thị dở hơi- sự dở hơi của một bộ não quá đơn giản, hoặc thị chỉ tỏ ra như thế. Nếu chỉ nói chuyện mới thị mà nghi ngờ sự đơn giản của thị, thì thật là một kẻ đa nghi. Nhưng nhìn cách thị viết, có thể tựa tựa đoán ra rằng, thị thừa thông minh để tỏ ra là một kẻ quá ư đơn giản. Thị thuộc nhóm nào? Mình đang nghĩ đến nhóm 0- dưới cả sự ngu ngốc đáng thương, hay nhóm 4- trên cả sự giả tạo?
    

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

Nhàn cư

Chưa hẳn đã là nhàn, vậy mà suy nghĩ đã kịp thả trôi theo những thứ buồn đáng lẽ phải bị nhét trong góc nào đó của những ngày tháng qua rồi.
Có người hỏi mình muốn làm gì, bất giác không trả lời được. Mình luôn làm những điều mà mình cho là mình muốn, một cách vô thức, như một sự hiển nhiên rằng cuộc sống là vậy. Không chờ đợi điều gì xa xôi, là mình tin rằng điều gì phải đến rồi sẽ đến, hay là mình đã quá thờ ơ với ngày mai?
Câu chuyện của mình lúc này, đại loại sẽ hàm ý thế này: Một kẻ có phần cao ngạo bỗng một ngày bị ngã. Kẻ đó, vẫn mỉm cười với cả kẻ đã xô ngã cô ta, và bước đi trong sự cao ngạo giả tạo để lấp đi bên trong một nỗi hoài nghi, một sự ám ảnh. Và khi có người chạm vào vết sẹo, cô ta cười, vì rằng cả khi đã se miệng, sẹo vẫn là sẹo, không đau- nhưng mất mỹ quan!

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Ru ru

     Những tưởng cái rét buốt của mùa đông đã làm đông cứng mọi cảm xúc chỉ là lý thuyết, vậy mà hóa ra lại là sự thực. Mình, không biết là phải tức giận, phải thất vọng, hay phải thấy mỉa mai nữa. Và vì không biết phải cảm thấy thế nào, mình đã chẳng cảm thấy gì hết. Mình không tức giận không phải vì mình đã chấp nhận. Mình không thất vọng không phải vì mình chưa từng kỳ vọng. Mình không thấy mỉa mai không phải vì tình cảnh thiếu trớ trêu. Mình, muốn hét lên, hay ít nhất cũng có thể cười man dại. Nhưng vì biết mình cảm thấy thế nào, nên mình cũng chẳng làm gì. Và sau cùng thì mình đã chọn cách rất trẻ con là viết, viết những điều ngớ ngẩn- chẳng muốn ai đọc nhưng lại mong có người hiểu!
     Mình nhớ đến một câu nói thế này: "Có những thứ cô đạt được mà người khác thì không, không phải vì người khác đã không nỗ lực như cô. Có thể đó chỉ là vì họ kém may mắn hơn cô mà thôi." Nó thì liên quan gì đến tình cảnh của mình bây giờ nhỉ?